Viết cho nhẹ lòng...
Anh không biết đâu...
Đã không ít lần em nhìn thấy cái cách anh dịu dàng với người phụ nữ ấy - cái cách mà anh chưa bao giờ dành cho em, tim em như bị ai đó siết chặt từ bên trong.
Em đứng đó – lặng lẽ như một cái bóng – vừa muốn quay lưng rời khỏi mọi mệt mỏi, vừa không thể buông… vì trái tim em vẫn hướng về anh theo một cách yếu đuối nào đó mà chính em cũng chẳng thể lý giải được.
Em chọn yêu anh – theo cách mà em không bao giờ được gọi tên – nó như vết dao cứa sâu vào tim em. Ngày này qua ngày khác, em tự nhủ phải dừng lại, phải thương lấy mình một chút…
Nhưng chỉ cần anh gửi một tin nhắn, gọi tên em một lần đầy dịu dàng… là mọi quyết tâm của em lại tan biến.
Em biết… mình không phải người anh chọn, cũng không có một vị trí nào đặc biệt trong lòng anh, càng không phải là sự ưu tiên...
Nhưng lạ lắm, mỗi ngày em vẫn chọn tin vào những điều nhỏ bé anh dành cho em.
Một câu hỏi han, một cái quan tâm rất vừa phải… mà cũng đủ để em ở lại, dù đổi lại là những đêm dài em ôm lấy chính mình mà khóc.
Em nghĩ mình mạnh mẽ lắm, cho đến khi nhận ra… có những nỗi cô đơn chỉ xuất hiện khi mình thương sai người.
Em không giữ được anh… nhưng cũng chẳng đủ can đảm để buông anh. Em kẹt lại giữa lý trí và trái tim. Lý trí kêu em rời đi để tìm bình yên nhưng trái tim cứ kéo em về phía anh, nơi chẳng bao giờ thuộc về em.
Nên em cứ ở lại… bé nhỏ, mong manh, yêu nhiều hơn mức một người nên yêu, như cách một người phụ nữ dốc lòng cho một thứ tình cảm xa vời nào đó.
Có những yêu thương… không cần được đáp lại.
Nhưng em mong một ngày nào đó – khi anh vô tình nhìn lại – anh sẽ hiểu rằng: có một cô gái đã từng thương anh đến nhói lòng, đã từng kiên nhẫn ở lại sau lưng anh và đã từng đau theo cách rất lặng… nhưng rất thật.