"Hoài niệm về mái trường xưa"
Tháng 11 lại đến, mang theo những cơn gió đầu mùa dịu mát và không khí rộn ràng của ngày 20/11. Dù đã chuyển công tác sang môi trường mới, lòng tôi vẫn không khỏi bồi hồi khi nhớ về ngôi trường cũ – nơi tôi đã gắn bó suốt một quãng thời gian đáng nhớ của cuộc đời.
Với tôi, nơi ấy không chỉ là một nơi làm việc mà còn là một chốn thân quen chứa đựng bao kỷ niệm khó quên - những điều tưởng chừng rất bình thường, nhỏ bé giờ lại trở thành ký ức đẹp mà tôi luôn mang theo, dù đã rời xa.
Những ngày cuối cùng tại trường, tôi thu dọn bàn làm việc với biết bao cảm xúc không gọi thành tên. Mỗi món đồ, mỗi tập hồ sơ đều gợi lại một câu chuyện, một chặng đường mà tôi đã cùng đồng nghiệp trải qua – có áp lực, có bận rộn, kể cả những giọt nước mắt nhưng cũng có thật nhiều tiếng cười và sự sẻ chia. Chính những con người nơi đó đã giúp tôi trưởng thành, kiên nhẫn và vững bước hơn trên đường đời.
Giờ đây, trong môi trường mới, đôi lúc tôi vẫn bất giác nhớ về nơi ấy, nhớ dãy hành lang dài, nhớ từng bóng dáng, bước chân và cả tiếng gọi nhau í ới mỗi khi cần hỗ trợ. Nhớ cả những ngày 20/11 trước đây, nhớ dáng vẻ khi mọi người tất bật chuẩn bị chương trình, tập vợt văn nghệ, trang trí, chụp ảnh kỷ niệm. Những khoảnh khắc giản dị ấy cùng với những con người nơi ấy nhưng giờ đây thật khó để tìm thấy lần nữa.
Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam năm nay, dù không còn làm việc trực tiếp dưới mái trường ấy, nhưng trong tim tôi vẫn luôn dành một góc trọn vẹn để hướng về. Tôi thầm gửi lời chúc đến tất cả thầy cô, anh chị em đồng nghiệp từng đồng hành cùng mình: Chúc mọi người luôn mạnh khỏe, giữ mãi nhiệt huyết để tiếp tục sự nghiệp trồng người.
Dẫu cho hành trình công tác đã sang một trang mới, nhưng "nơi ấy" mãi là ký ức đẹp, là điểm tựa tinh thần để tôi cố gắng hơn mỗi ngày.