Vẫn là nơi ấy… nhưng chỉ còn lại mình

Tôi quay lại nơi này… (Hôm nay là ngày rằm tháng giêng) vẫn con đường ấy, vẫn ánh đèn ấy, vẫn mặt nước lặng lẽ phản chiếu bầu trời đêm.
Chỉ là… người từng đi cùng tôi hôm đó, không còn ở đây nữa.
Ánh trăng treo lặng trên cao, sáng nhưng không đủ để làm ấm lòng. Những ánh đèn bên kia sông vẫn lung linh như cũ, nhưng sao hôm nay lại thấy xa xôi đến lạ.

Tôi bước qua con đường đầy màu sắc — nơi từng rực rỡ hơn vì có một người sánh bước.
Giờ đây, mọi thứ vẫn đẹp… nhưng lại trở nên quá đỗi lặng im.

Không còn những câu chuyện nhỏ, không còn những lần dừng lại chỉ để nhìn nhau cười. Chỉ còn tiếng bước chân của chính mình, vang lên giữa không gian đầy ánh sáng nhưng lại trống vắng đến kỳ lạ.